Thế giới ngầm của người Hoa ở Anh

“Tôi có một con gái 18 tuổi chuẩn bị thi đại học”, một phụ nữ vượt biên trái phép vào Anh và hiện bán thuốc lá lậu ở Chinatown London cho biết. “Bốn năm nữa khi nó ra trường, tôi không về được, nhưng hy vọng là khi cháu lấy chồng tôi sẽ có tiền về”.

Hai vợ chồng Zhang đều nhập cư lậu vào Anh. Họ dự tính sẽ cả hai sẽ làm việc trong 6 năm tới để có thể trả hết số tiền vay mượn của băng đảng buôn người – những kẻ đã giúp đưa họ tới quốc đảo. Thế chấp cho khoản vay này chính là cô con gái ở quê nhà.

Vợ chồng Zhang, hai trong số hàng chục nghìn người nhập cư trái phép vào Anh hằng năm, vẫn còn may mắn so với các đồng bào khác của họ. Hồi tháng giêng, 21 thuyền nhân người Trung Quốc đã thiệt mạng ở vịnh Morecambe Bay khi đang cố tìm cách nhập lậu vào Anh.

Phiên tòa gần đây xử những kẻ buôn người liên quan trong vụ này đã gây sự chú ý đặc biệt tới số phận của những người vượt biên trái phép, cũng như những điều kiện sống kinh khủng của họ ngay trên quốc đảo sương mù.

Việc nhóm người nói trên bị chết đuối gây cú sốc trong xã hội, giống như sự kiện hồi năm 2000, khi 58 người định nhập cư trái phép chết ngạt trên một chiếc xe tải ở Dover.

Những người này muốn vượt biên trái phép vào Anh và đã liên hệ với những băng nhóm đưa người do những tên tội phạm người Hoa cầm đầu. Những tên này thường có biệt danh là “đầu rắn”.

Họ mất rất nhiều tiền, chịu gian khổ và có khi là nguy hiểm tính mạng, để sau đó đưa chân vào làm việc cho những gã chủ nhẫn tâm, hoặc bị buộc làm những việc phi pháp để kiếm sống ở Anh.

Cư trú trái phép

Trong vụ ở Morecam Bay, tên cầm đầu băng nhóm là Lin Liang Ren đã buộc những người vượt biên dưới tay hắn sống trong điều kiện cùng cực, và khi thảm họa sắp xảy ra, Lin đã không báo cho nhà chức trách để kịp ngăn chặn. Để tránh tình trạng này, chính phủ Anh đã đưa ra một đạo luật mới.

Kể từ ngày 6/4, cơ quan Gangmasters Licensing Authority (GLA) sẽ chính thức cấp phép cho người lao động và bên thuê nhân công trong các ngành nông nghiệp, làm vườn, chế biến và đóng gói thủy sản. Mục đích của việc này là “giúp đỡ những người lao động được cư trú hợp pháp, loại trừ nguy cơ chủ sử dụng lao động bóc lột hoặc ngược đãi nhân công”.

Nhưng bất chấp sự bảo vệ mới này, vẫn còn nhiều nghề tồn tại trong thế giới ngầm của đội quân người Hoa nhập cư vào Anh mà nhiều người trong số họ là vượt biên trái phép. Những người làm trong thế giới đó phải chịu đựng điều kiện lao động tồi tệ, sống trong nhà ổ chuột và luôn nơm nớp lo bị bắt hoặc ngược đãi.

Phần đông những người này không biết tiếng Anh, họ đến Anh vì đang ở trong tình trạng tuyệt vọng về tài chính, muốn rời quê nhà Trung Quốc đến kiếm tiền bằng lao động bất hợp pháp.

“Tôi có một con gái 18 tuổi, sắp tốt nghiệp cấp 3 và chuẩn bị thi đại học”, một phụ nữ 35 tuổi tên là Zhang cho hay. “Nhưng tôi không đủ tiền cho nó, nên phải đến nước Anh này kiếm thêm”.

Lao động kiệt lực

Zhang bán thuốc lá lậu ở khi Chinatown ở London suốt 6 tháng nay, kể từ khi chị chui lủi vào nước Anh. Vợ chồng chị cạn sạch cả tiền và lâm vào nợ nần sau khi chị “bôi trơn” để xin cho anh ra tù, sau khi bị tống giam vì cãi nhau với một quan chức Trung Quốc xung quanh chính sách một con.

“Dù cố làm việc cật lực, cuối tháng chúng tôi vẫn không đủ trả nợ”, Zhang kể.

Thế rồi họ nghe một người bạn cho biết rằng có người trong thị trấn đã trở được nợ và còn kiếm được khá tiền, sau khi đi Anh kiếm sống.

Nghĩ chẳng còn đường nào khác, vợ chồng Zhang tìm đến một “đầu rắn”. Đầu tiên, họ vay 250.000 tệ (gần 30.000 USD) của đầu rắn để làm lộ phí đi Anh. Khoản thế chấp chính là cô con gái.

Anh Zhang tới London cách đây 18 tháng và làm cho một tiệm ăn ở khu Chinatown. Cuộc sống rất vất vả nhưng bù lại tiền kiếm được cũng khá.

Hai vợ chồng tính rằng nếu chị Zhang cũng sang Anh làm thì thời gian cày cuốc trả nợ sẽ giảm đi một nửa, từ 12 năm xuống 6 năm, lại vừa kiếm đủ tiền cho con học đại học.

Chị ngày nào cũng cần mẫn bán thuốc lá ở Chinatown cho dù rất hay đau ốm. Cả hai vợ chồng chỉ dám tiêu 2 bảng Anh mỗi ngày, không kể thuê nhà và đi lại.

‘Miền đất hứa’

Không như tầng lớp trung lưu ở các thành phố Trung Quốc, vợ chồng Zhang không được hưởng lợi từ sự bùng nổ kinh tế hiện thời. Thế nhưng ngay cả một người thuộc lớp khá giả như Ling Ling, 55 tuổi và là người Thượng Hải, cũng vẫn muốn làm việc trong thế giới kinh tế ngầm ở Anh.

Bà làm công việc phát tờ rơi quảng cáo cho các nhà hàng ở Chinatown và thường mỏi rã chân vì đi bộ mỗi ngày.

Ling Ling nhập cư trái phép vào Anh để đoàn tụ với chồng cách đây một năm, chồng bà có hộ chiếu Anh. Bà gặp ông ở Hong Kong và nghe kể về cuộc sống tươi đẹp ở quốc đảo.

Nhưng khi đến nơi, bà bị đối xử như kẻ giúp việc không công và chỉ được phép tắm mỗi tuần một lần. Bà chia tay với chồng 6 tháng trước, sống một mình và làm việc trong Chinatown để kiếm ăn.

“Tôi tự tin sẽ học được tiếng Anh, bám sâu cắm rễ ở đất này và sẽ tạo lập được một thế giới tốt đẹp cho mình”, Ling Ling nói.

Một số người nhập cư trái phép vào Anh vì không còn đường kiếm sống ở quê, đến Anh chỉ vì lý do kinh tế, nhưng một số người khác tìm đường tới đây vì muốn tận dụng khả năng kiếm tiền tinh nhạy của mình. Nhưng điều đó đâu dễ.

Louis, một người Hoa nhập cư, từng thành công về tài chính ở Trung Quốc hồi giữa thập niên 90, nhờ lợi dụng trong quá tình tư nhân hóa tài sản nhà nước. Anh cho biết đã vào Anh” thông qua các đường dây buôn người bằng “đường rừng”, qua các nước Nga, Ukraina, Slovakia, Đức và Pháp.

Louis từng chứng kiến cảnh những người đi cùng bị đánh đập tàn tệ chỉ vì người nhà của họ ở Trung Quốc không trả đủ tiền cho băng đảng đưa người.

“Ngay từ ngày đầu bước chân đi, tôi chỉ có một ý nghĩ: đến London càng sớm càng tốt”, Louis nói.

Tuy thế, người đàn ông từng là doanh nhân thành đạt này thấy việc kiếm sống bằng cách đứng bán đĩa DVD lậu trên đường phố London vất vả hơn anh tưởng. Những thua thiệt trong làm ăn, tình cảnh lẩn trốn cảnh sát, chạy bọn trấn lột và đôi khi bị lạm dụng trong cơn say bí tỷ khiến anh tuyệt vọng.

“Bây giờ tôi sống chung với 11 người trong một căn hộ hai phòng”, anh cho biết. “Một số người làm nghề giống tôi, bán DVD, số khác làm trong các nhà hàng.

“Tôi muốn về Trung Quốc càng sớm càng tốt, cuối năm nay hoặc đầu năm tới. Với tôi, cuộc sống ở London là địa ngục”.

Thế nhưng bây giờ thì Louis vẫn phải ở lại kiếm tiền để lo cho đứa con gái 11 tuổi mà anh đã bỏ lại ở Trung Quốc.

T. Huyền (theo BBC)

Nguồn: vnexpress

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Đời sống, Thế giới